Từ đáy lòng ai, tình đã thốt

Ta đã vào tình yêu không đối chất Tuyệt vọng nào ta trót lỡ trao em Một lần đi có bao lời chân thật Ta vẫn từ trong ánh mắt xa xăm
Chính rằng ta một người không buông ý Chôn cuộc tình vào đáy biển mênh mông Có lần qua trong một chiều suy nghĩ Tình yêu nàng tựa gió mát thênh thang
Nhưng giờ đây bao làn hương đã tắt Như trăng tàn, nguyệt lạnh, vỡ hình trăng Bước chân đi, mắt nàng trông hiu hắt Lời ngọt mềm, thuở ấy, hỏi ai mang?
Em có thương một chút gì dường mất? Chớ mang sầu chất ngất tuổi xuân em Hãy xem ta: chiếc đèn khuya đã tắt Ánh lửa mờ chẳng ngự trái tim em?
Vô đề 59!
Ai đã qua con đường xưa, rất vội Với nụ cười và tiếng bước xa xa Những thanh âm ngày xưa là tiếng nói Người trở về trong khát vọng bao la
Đã hết rồi, ôi tình xưa yên giấc Mộ thiên thu: kí ức ai hình thành Hơi khói lạnh, điếu thuốc tàn, phai sắc Tình thuở đầu ngỡ ánh mắt long lanh
Kỷ niệm thương tuôn trào trong tâm trí Linh hồn mòn theo nhịp đập con tim Người vụt mất chiếc xe chiều cũ kĩ: Tương lai buồn, từ đó, đã lặng im
Trong bình yên, dư âm còn dậy sóng Quá khứ sờn, nhàu nát đã bao lâu? Người chẳng xem thời gian là vô vọng Nuối tiếc rồi sẽ mãi mãi in sâu!
Vô đề 63
Tôi không đam mê bài thơ gian dối, đâu em! Ta không đi chung trên đường lúc chiều êm đềm Dường như trong nắng heo may gọi về Dường như trong ta nước mắt tràn trề Tiếc thương người lỗi hẹn thề Làm sao phải nhớ trong đêm thật dài? Làm sao phải tiếc cho duyên tình này? Mắt em bây giờ thật buồn!!!
Tôi không đam mê bài thơ gian dối kia đâu! Em sẽ xa ta một chiều mưa nắng in sâu Hoàng hôn đã chết nơi đây thật rồi Tình ta theo gió nương về tây trời Tiếc thương chuyện cũ xa vời Làm sao nhịp bước chung con đường đời? Làm sao quyện lấy câu ca một thời? Dáng em bây giờ chập chờn!
Tôi sẽ ra đi để quên dĩ vãng thương đau Ta sẽ xa nhau một ngày chôn kín hận sầu Bước đi, tim người rã rời Bước đi, bôi xóa tình đời Người ơi !!!
THƠ CHO NHỮNG AI THẬT SỰ BIẾT YÊU
Người yêu ơi! Sao tình anh dổi khác
Đã không còn tha thiết giống như xưa
Để bầu trời hay trong lòng “đổ mưa”
Mưa đau khổ khi tình anh thay đổi
Anh phụ bạc mà tôi không giận dỗi
Chỉ mỉm cười chối bỏ những niềm đau
Để anh đi, anh không phải buồn rầu
Không luyến tiếc màt ìm người yêu mới
Tôi biết rằng anh đã xa tầm với
Nước mắt rơi vì…..TÔI MẤT ANH RỒI
Vai vừa rồi tôi đóng là vờ thôi
Anh nào biết tôi nguyện yêu anh mãi
Anh xa dần chân tôi như thừa thãi
Nó run lên đứng không vững nữa rồi.
Tôi khụy ngã nhìn trời tôi thầm nghĩ
Cả ông trời cũng khóc vì tình tôi
Trời thương tôi ?Dù sao cũng vậy thôi!
Anh cũng đã rời xa tôi kia rồi
Trách làm gì cái sự thật nghiệt ngã
Đang trêu đùa trước mắt một mình ta
Mưa cứ thế rơi một cách xa hoa
Như pha lẫn để dịu xoa nỗi buồn
Khi nước mắt tuôn rơi hòai khôn xiết
Chỉ vì người đi biệt chốn xa xôi
Tôi yêu người, tôi đành chấp nhận thôi
Vì tình yêu chỉ tôi cách yêu người
Yêu không phải là tranh giành chiếm đọat
Mà chính là chúc phúc người mình yêu.
Tình Sầu
Tình mình em viết thành thơ Cũng không ấm lại giấc mơ tuổi hồng Vườn thơ em trải tấm lòng Cùng người tri kỷ chung dòng thơ đau Má hồng phận bạc như nhau Duyên thơ kỳ ngộ thanh cao ý lời Ta đâu oán trách chi người Bởi tâm chẳng động, vẫn cười thản nhiên _________________ Ngày xưa Bé nói yêu anh Anh chê Bé nhỏ, Bé chưa biết gì Ngày nay Bé đã dậy thì |